GIANG HỒ ĐÒI NỢ THUÊ

13/06/2017

Mấy tháng nay, Huy Nam, một ông chủ công ty TNHH chuyên về xây dựng mất ăn mất ngủ vì món nợ khó đòi lên tới 500 triệu đồng. Hồi cuối năm ngoái anh nhận thầu xây dựng một số hạng mục công trình cho Trung tâm y tế nọ, trị giá gần tỷ. Họ trả được khoảng non nửa, sau đó lỳ ra, đòi thì cứ khất mãi. Sau anh đòi “rát” quá, cứ thấy bóng anh là nhân viên văn phòng nói giám đốc đi vắng. Có hôm Nam rình chộp được ông giám đốc, ông ấy bèn chỉ xuống phòng tài vụ, rằng tôi đã lệnh cho nhân viên kế toán trả tiền anh từ mấy tuần nay rồi mà. Xuống phòng tài vụ thì được trả lời là chưa có tiền, hẹn... khi nào có họ sẽ gọi sang.

Nam dò hỏi, và qua mấy buổi điều tra thì thấy rõ là họ đang cố tình chây ỳ, trung tâm y tế mỗi ngày thu hàng chục triệu đồng, làm gì đến nỗi không có tiền, vả lại tiền xây dựng đã được chuyển từ kho bạc về mấy tháng nay rồi, thì ra là ông giám đốc cùng phòng tài vụ đem tiền ấy... gửi tiết kiệm. Thấy ngọt nhạt mãi không xong, có người mách, Nam bèn tìm đến một tay đầu gấu là Hiền “chột” nhờ đòi nợ hộ với mức hoa hồng tới 35%. Hiền chột lấy trước 20 triệu, gọi là tiền nước nôi cho đàn em. Hôm sau Hiền dẫn hơn chục tên thủ hạ mang theo “hàng lạnh” đến nhà ông giám đốc trung tâm y tế, cả nhà sợ run. Hiền chột lạnh lùng rằng ông nợ thằng em tôi vài trăm triệu, liệu mà giả đi, tiền Nhà nước chứ tiền riêng đâu mà xót, tiền quý hay mạng quý đây. Lần sau tôi còn phải đến thì sẽ không nói chuyện tử tế thế này đâu. Ông giám đốc mặt xanh như đổ chàm, một hai xin hứa ngay hôm sau sẽ trả.

Quả nhiên chưa đầy một tuần Nam đã được gọi đến thanh toán sòng phẳng. Tôi hỏi Nam sao anh không báo lên cấp trên của ông giám đốc đó hoặc kiện ra toà đòi tiền, việc gì phải thuê đầu gấu cho tốn kém. Nam bảo: “Báo lên cấp trên của ông ta thì được tích sự gì, cấp trên nào bắt được hắn trả tiền, cùng lắm là họ nhắc nhở nhưng hắn cứ cù nhầy thì ai hơi đâu mà đòi giúp mình. Kiện ư, xin thưa thủ tục để đưa vụ việc ra toà phải mất tới vài tháng, chưa kể khi thi hành án cũng lại hàng năm. Mà ông bảo ra toà thì mình không mất tiền à. Tiền mua công lý nước mình không rẻ đâu. Có được bản án rồi nhưng để thi hành cũng đâu có dễ, cũng lại phải có khoản “đầu tiên”. Tính ra quá tội số 35% thuê đầu gấu”

 

Cũng với suy nghĩ này mà rất nhiều người khi cần đòi nợ là tìm đến đầu gấu, mức phí thông thường từ 35-40%, có khoản nợ khó đòi tiền hoa hồng lên tới 50%. Các đàn em của một trùm xã hội đen khét tiếng Hà Nội (đã bị xử bắn mấy năm trước) nay tập hợp lại sống bằng nghề đòi nợ thuê. Ngoài việc đòi tiền bằng cách dùng vũ lực đe doạ, tụi này còn có kiểu đòi: thuê thương binh đến cơ quan con nợ, ngồi lỳ ăn vạ ở đấy, mang cả điếu cày đến hút sòng sọc, xịt bã ra sàn nhà rồi nhổ bậy lung tung. Có khách đến giao dịch với công ty, bọn họ liền đồng thanh nói rằng doanh nghiệp này đang nợ đầm đìa, sắp phá sản đến nơi. Cứ thế hàng tháng liền, không để cho con nợ làm ăn được gì. Con nợ gọi cảnh sát 113 đến, nhưng cảnh sát đến rồi phải đi ngay vì bọn họ trình bày rằng mình không gây mất trật tự, chỉ đi đòi tiền, chả có cớ gì mà bắt họ. Vả lại họ đều là thương binh, đụng đến là lôi thôi to. Chiêu đòi nợ này thành công tới 99%.

Luận sẹo - một đại ca cũng đang hành nghề đòi nợ thuê lại có độc chiêu khác: cho đàn em tịch thu bất cứ thứ gì đáng giá của con nợ (con nợ cứ ra khỏi cửa là bị quây lại lột sạch sành sanh, chỉ trơ cái... quần đùi). Một lần Luận sẹo nhận đòi 70 triệu đồng của một con nợ là T, Luận cho đàn em đến nhà T bắt nợ nhưng số tài sản bị “tịch thu” ấy chưa thấm tháp gì so với số nợ. Luận cho người theo dõi T, biết T có cô người yêu là H, thế là hôm đó rình khi T đến chơi nhà H, Luận cùng đàn em lập tức ùa vào, đưa tờ giấy ghi nợ rồi đòi gia đình H phải trả nợ giúp “con rể tương lai”. Dĩ nhiên đòi hỏi vô lý này không ai chấp nhận, nhưng một phen như thế cũng khiến cho T mất mặt còn gia đình H thì hoảng hồn. Ngay lúc ấy T phải hứa sống hứa chết và viết giấy cam kết là sẽ trả nợ trong vòng một tuần, xin đại ca Luận đừng quấy rầy nhà người yêu nữa.

Một lần Luận nhận đòi nợ công ty TNHH nọ. Luận cho đàn em “phục kích” ở cửa công ty, có một vị khách đi xe Dylan đến giao dịch, lập tức Luận cho đàn em ra... giữ chiếc xe ấy lại, nói với vị khác là mượn tạm chiếc xe ít ngày chờ thằng giám đốc kia trả tiền. Giám đốc công ty hoảng quá chạy ra xin, Luận hất hàm: trao tiền thì mới trả xe. Chủ xe móc di động ra định gọi cho cảnh sát thì Luận sẹo vỗ nhẹ vai nẹt rằng trước khi cảnh sát đến thì chiếc xe sẽ bị đập nát nhừ và bọn anh sẽ biến mất, chú có lên giời mà kiện. Nghĩ kỹ đi, bọn anh chỉ mượn tạm cái xe này để ép thằng giám đốc kia mau chóng nôn tiền ra, xong việc sẽ trả xe cho chú, đảm bảo không xước một vảy sơn...

Thời gian gần đây ở Hà Nội xuất hiện một số công ty đăng ký kinh doanh nghề thu hồi nợ (một cách nói văn hoa của đòi nợ thuê) nhưng xem chừng cách thức đòi nợ vẫn một kiểu “bình mới rượu cũ”, nghĩa là dùng du côn đến doạ nạt. Phần trăm “hoa hồng” chi lại cho công ty tuỳ độ khó dễ của vụ việc nhưng phổ biến ở mức 35-45%, nghĩa là cũng bằng với thuê đầu gấu. Mà sự thực thì nhiều công ty cũng là do... đầu gấu lập ra.

Nguồn: Đòi Nợ Đại Thiên

Tin tức / Sự Kiện Đòi Nợ Nên Đọc
Tin Đòi Nợ
Liên hệ
Họ và tên
Số điện thoại
Email
Chủ đề
Nội dung